Đoản khúc
Làm gì có ai ngang cửa
Gió mùa vẫn cứ se lòng
Cánh cửa thôi không khép mở
Mà lòng không nguôi chờ mong.
Có một mùa đông xa xưa
Khuất sau bao nhiêu là gió
Ta đứng góc đường chờ em
Bài thơ nồng nàn như lửa
Có một mùa đông trong mưa
Lá bàng rực hồng mắt nhớ
Những chiều chủ nhật ta chờ
Sân ga – tàu về trong gió
Có một mùa đông trượt ngã
Lạnh giòn tiếng gãy cành khô
Rồi đã tan vào sương khói
Điều tưởng không tan bao giờ
Chẳng có cây cầu nào gẫy
Mà đông – không còn Đông xưa.”
Đàm Huy Đông
(báo sinh viên việt nam ngày12-2-2000)
Tự khúc
Có điều gì bất ổn trước mùa đông
Người hát dong bỗng dưng im tiếng
Có ai cười thật to trên phố
Ngọn đèn đường ngẩn ngơ
Có điều gì bất ổn trước mùa đông
Sắc màu khó gọi tên của những gam bất lực
Con đường chiều như tiếng thở dài
Những tên phố đóng băng
Có điều gì bất ổn trước mùa đông
Câu danh ngôn đọc mà không thể hiểu
Khổ thơ đọc mà không thể hiểu
Bài toán giải hoài đáp số vẫn khác nhau
Có điều gì, ừ mà có gì đâu!
Đọc câu thơ, ngỡ rằng ai đó gọi
Đường Hải Yến
Và cỏ…
Chạm vào cỏ
Rối bù như một thói quen
Nghe mách rằng sương làm ướt cả đêm
Có con chim khuya nào cũng hót
Chạm vào cỏ
Dịu dàng như một thói quen
Nghe mách rằng có cơn mưa dịu êm
Đêm nào cũng viết những lời thương lên cỏ
Chạm vào cỏ
Nhẹ nhàng như một thói quen
Mách rằng thơ viết trên cỏ bao giờ cũng xanh
Xanh vào đám mây mùa cũ…
Đường Hải Yến
Gửi T.
Với nhóc xa
Có một người sao giống quá nhóc ơi!
Khuôn mặt giống, cả nụ cười cũng giống
Trời không gió mà sao lòng anh động
Nghe bàn chân ngủ quên giữa đường
Anh bàng hoàng như đứng trước màn sương
Môi buột tiếng ”nhóc ơi”, anh gọi
Và người đó nhìn anh bối rối
Cái bối rối kia sao cũng giống quá nhóc ơi!
Anh vẫn biết mình nhầm lẫn đó thôi
Nhưng vẫn muốn mãi nhầm như thế
Cô gái đó là người thứ mười có lẻ
Anh đã nhầm là nhóc ngày xưa
Nhóc bây giờ có còn nghe nữa
Có còn đọc thơ anh viết hôm nào
Và nhóc có khi nào nôn nao
Cũng như anh thấy ai cũng tưởng..
(Hoàng Anh Tú)
Sinh nhật trên vỉa hè
Đêm vẫn không thôi khóc
Gió vẫn đòi nhảy dây
Cây nến hơn một lần đã cháy
Lại thêm lần khêu lên
Màu tím thay hoa đính trên đôi môi mềm
Tà áo phong phanh đựng quà của gió
Mưa vẫn rơi đầy phố
Nóng gò má lọ lem
Không mặt trăng cũng chẳng có bánh kem
Chỉ có nhạc
Loong coong
Loảng xoảng
Những ống bơ bên hè
Hỡi Lọ Lem nhỏ bé
Không nhà
Không cha
Không mẹ
Sinh nhật này ai khêu nến giùm em
(Hoàng Anh Tú)
Khi nhóc khóc
Nếu thơ tôi đổi lại tiếng nhóc cười
Tôi sẽ đổi mà cóc cần mặc cả
Bởi xin thề tôi chẳng là sỏi đá
Cầm lòng thế nào khi nhóc khóc? Nhóc ơi!
Đôi mắt nâu tôi quen thấy nụ cười
Giờ nhóc khóc mắt nâu màu ẩm ướt
Như một thanh chôcôlết nhúng nước
Và eo ơi…Nhóc hiểu đấy! Tôi…
Nhóc mà khóc lòng tôi chẳng thể cười
Nhìn nhóc khóc tôi hết lời để nói
Tôi như lạc giữa một vùng sương khói
Câu thơ buồn như một kẻ hỏng thi
Thôi mà nhóc, nhóc cười lên đi
Tôi đã nói “Konica” rồi nhóc
Nếu cố tình, nhóc cố tình vẫn khóc
Đừng trách tôi…Tôi òa khóc theo luôn
Có gì đâu mà cứ phải khóc, buồn
Cho mặn chát cái tuổi mình hở nhóc?
Cứ như tôi biến buồn thành tiếng hát
Cứ ca lên rồi cứ phớ lớ cười
Nào nhóc ơi! Cười lên nào nhóc ơi
Cười lên nào nhóc ơi…ơi nhóc!…
(Hoàng Anh Tú)
Tản mạn mùa
Bây giờ là mùa đông
Không còn mưa đâu để chúng mình chạy vòng vèo phố xá
Xoè tay ra làm chi khi cây đã thôi trút lá
Quay về thôi em…
Bây giờ là mùa đông
Phố đã già đi một chút
Chiếc khăn len trên vai em
Chỉ còn mơ hồ trong ngõ sâu hun hút
Bây giờ là mùa đông
Chẳng còn ồn ã để vui
Chẳng còn vàng cúc để mênh mang bùi ngùi
Chỉ còn cuộc rong chơi đơn độc
Bây giờ là mùa đông
Cái điệp khúc cứ lặp đi lặp lại
Như những cuộc rong chơi tẻ nhạt và nhàm
Suốt thời hai mươi tuổi
Câu hát Phú Quang nỗi nhớ Phú Quang
Đằm sâu trong tiềm thức
Mùa đông dù có thực
Mà sao lòng mình vắng hoe
Không có gì đâu em
Khi mùa đông đi qua nơi ta đã đi qua
Khi câu thơ rơi vào chốn không nhau
và nỗi nhớ trở nên xa lạ…
Hoàng Anh Tú
Bài này được giải 3 thơ của báo Văn Nghệ Trẻ năm 2000
Mùa đông qua phố
Bước chân qua mùa đông
Heo may về bồng tóc
Lặng lẽ bên kia sông
Con đò nằm mệt nhọc
Phong phanh làn gió bấc
Vườn cải áo hoa vàng
Sương choàng khăn qua mặt
Ai gọi đò sang ngang
Phố bên này rẽ lối
Tán bàng khẳng khiu gầy
Ai nép bên hiên tối
Run rẩy những bàn tay
Ngọn đèn đường lững thững
Mưa buông tơ ngang trời
Góc phố giờ chắc cũng
Vắng tênh, chẳng bóng người
Buôn buốt giấc khuya rồi
Đêm co mình trốn lạnh
Tiếng rao của một người
Xuyên qua đêm mảnh khảnh
Con sẻ tìm chỗ trú
Đập cánh thật âm thầm
Căn gác buồn tư lự
Tiếng thở dài trầm ngâm…
Nguyễn Thanh Loan
Giữa thu về phố
Giữa thu người về phố vắng
Nhẩn nha thấy cây thông già
Trái bàng qua môi chát đắng
Sớt lại giữa chiều hạ xa…
Đêm đi qua đây rất khẽ
Lá rơi nghiêng xuống vai người
Góc phố bây giờ quạnh quẽ
Ngọn đèn vàng quạch chơi vơi.
Se se hơi sương trên tóc
Mái rêu phố cũng âm thầm
Có cơn mưa nào bật khóc
Đêm buồn, chững lại trầm ngâm.
Con nhện chăng buồn mắt lá
Chẳng biết thu sang, ngủ vùi
Bước chân người đi vội vã
Xốn xang cả mảnh trăng rơi…
Bỏ lại đằng sau ngút ngát
Con phố níu chân nẻo về
Khuất vào trong đêm câu hát
Người không đứng lại mà nghe…
Nguyễn Thanh Loan
Tháng 8-99
(Báo Hoa học trò số 305, ra ngày 14-10-1999)
Bất chợt thu
Em giam nắng trong từng trang vở
Những câu thơ không hết bao giờ
Bất chợt sớm thu về gõ cửa
Em thả hồn với những vu vơ
Cánh diều đưa tuổi thơ đi mất
Nước nổi trôi hoa tím lạc dòng
Bất chợt gặp nét buồn trong mắt
Anh bần thần với nụ cười trong.
Nào mít, ổi, nào na, nào khế
Có trò chơi đang trốn sau nhà
Nghe bất chợt chút lòng nhè nhẹ
Mùa thu ơi tuổi thơ đi qua.
Thôi chào nhé những ngày thơ dại
Bất chợt vui lại bất chợt buồn
Bất chợt thu về trong sớm ấy
Bất chợt hiểu mình đã yêu thương.
(Đàm Hương Sâm, Hội bút Hương Đầu Mùa, HHT 153, 1996)
Để lại phản hồi